
Trong bối cảnh tác chiến hiện đại nơi xe tăng được bảo vệ bởi lớp giáp phản ứng nổ tiên tiến, TOW 2B nổi lên như một vũ khí chống tăng đột phá từ Mỹ, với khả năng bay qua mục tiêu và tấn công từ trên xuống để tiêu diệt ngay cả những “quái vật thép” mạnh mẽ nhất.

Được phát triển bởi Raytheon, phiên bản BGM-71F này không chỉ nâng tầm hiệu quả chiến đấu mà còn định hình lại chiến lược chống thiết giáp, khiến nó trở thành lựa chọn hàng đầu cho quân đội NATO và các đồng minh.
TOW 2B (hay còn gọi là BGM-71F) là biến thể nâng cấp của hệ thống tên lửa chống tăng TOW nổi tiếng, được giới thiệu vào năm 1987 và chính thức sản xuất từ năm 1991.
Điểm nổi bật nhất của TOW 2B nằm ở công nghệ tấn công từ trên xuống, hay còn gọi là fly-over shoot-down, cho phép tên lửa bay qua mục tiêu thay vì đâm trực tiếp vào mặt trước hoặc bên hông.
Cơ chế này giúp vượt qua lớp giáp phản ứng nổ (ERA) phổ biến trên xe tăng hiện đại, vì các đầu đạn sẽ kích nổ từ vị trí trên cao, nhắm vào phần mái xe tăng mỏng manh nhất.

Tên lửa sử dụng hai đầu đạn hình thành xuyên thủng nổ (EFP) làm từ tantalum, mỗi đầu đạn có khả năng xuyên thủng giáp thép đồng nhất lên đến hàng trăm milimét, đảm bảo tiêu diệt mục tiêu chỉ với một phát bắn duy nhất.
Về thông số kỹ thuật, TOW 2B có chiều dài khoảng 1,17 mét, đường kính thân 152 milimét và trọng lượng tổng thể đạt 22,6kg, giúp dễ dàng mang vác và triển khai trên các bệ phóng di động như xe Humvee hoặc bệ phóng bộ binh.
Tầm bắn hiệu quả của TOW 2B lên đến 3.750 mét, với một số nguồn cho biết có thể mở rộng đến 4.000 mét trong điều kiện lý tưởng, cho phép xạ thủ tấn công từ khoảng cách an toàn.
Tốc độ bay trung bình khoảng 200 mét/giây, tăng dần lên đến 278 mét/giây ở tầm xa, nhờ động cơ tên lửa nhiên liệu rắn hai giai đoạn.

Hệ thống dẫn đường sử dụng công nghệ SACLOS (Semi-Automatic Command to Line of Sight) qua dây dẫn quang học, nơi xạ thủ chỉ cần giữ chấm ngắm laser trên mục tiêu để tên lửa tự điều chỉnh quỹ đạo, đạt độ chính xác cao ngay cả trong môi trường chiến trường phức tạp.
Công nghệ cốt lõi của TOW 2B còn bao gồm cảm biến từ trường và hồng ngoại tích hợp, giúp phát hiện và kích nổ đầu đạn chính xác khi bay qua mục tiêu.
Không giống các phiên bản trước như TOW-2A với đầu đạn tandem, TOW 2B tập trung vào cơ chế overfly top attack (OTA), nơi tên lửa bay cao hơn mục tiêu khoảng 0.5-1 mét trước khi hai đầu đạn EFP bắn xuống dưới dạng xuyên thủng hình nón lật ngược, tạo ra lực xuyên cực mạnh.
Điều này làm cho TOW 2B đặc biệt hiệu quả chống lại xe tăng T-72, T-80 hay thậm chí các thế hệ mới hơn, vì nó khai thác điểm yếu ở phần trên cùng của tháp pháo và thân xe.

Hơn nữa, tên lửa có khả năng chống nhiễu điện tử cơ bản, với dây dẫn dài đến hàng kilomet giúp duy trì kết nối ổn định mà không bị ảnh hưởng bởi hệ thống phòng thủ điện tử của đối phương.
Là sản phẩm của Raytheon (nay là RTX), TOW 2B đã được xuất khẩu rộng rãi và tham gia nhiều cuộc xung đột, chứng minh giá trị trong vai trò chống tăng hạng nặng.
Với chi phí sản xuất hợp lý khoảng 50.000-80.000 USD mỗi quả, nó vẫn là lựa chọn kinh tế so với các hệ thống tên lửa chống tăng hiện đại khác như Javelin.
Tuy nhiên, TOW 2B đòi hỏi xạ thủ phải duy trì vị trí cố định trong quá trình bay, có thể là điểm yếu trong tác chiến cơ động cao.
Dù vậy, sự kết hợp hoàn hảo giữa công nghệ dẫn đường cổ điển và cơ chế tấn công sáng tạo khiến TOW 2B vẫn là biểu tượng của vũ khí chống tăng Mỹ, tiếp tục được nâng cấp để đối phó với các mối đe dọa mới.

Tập đoàn Kalashnikov vừa gây sốc khi công bố KUB-10ME, UAV kamikaze tầm bay vượt 100km, trang bị hệ thống dẫn đường quang-điện tử siêu chính xác để tiêu diệt mục tiêu đang chuyển động, chống chịu mạnh mẽ nhiễu điện tử và phòng không.

Hệ thống phòng không Sevom Khordad không chỉ bắn rơi drone RQ-4 Global Hawk đắt đỏ của Mỹ năm 2019 mà còn khẳng định bước nhảy vọt công nghệ phòng không Iran: radar AESA tầm 200km, tên lửa Taer-3 đa năng, di động cao, khiến thế giới kinh ngạc.

Với khả năng di động cao, tầm bắn xa và công nghệ dẫn đường chính xác, tên lửa BAL không chỉ là vũ khí phòng thủ mà còn là ‘cú đấm’ chiến lược, sẵn sàng đánh chìm bất kỳ tàu chiến nào dám tiếp cận, khiến NATO ‘toát mồ hôi lạnh’.